![]() |
Sau ông nội Kim Nhật Thành và
cha là Kim Chính Nhất, nay ông Kim Jong Un tiếp tục là người trong gia đình họ
Kim giữ vị trí lãnh đạo Bắc Hàn
|
Tôi chấp hành ngay, nhanh
nhẹn bấm mã khóa. Ông ta giật lại chiếc điện thoại và ngay lập tức mở phần
chứa ảnh.
Ông ta kéo xuống qua
những tấm ảnh chụp cảnh các con tôi đi trượt tuyết, hoa anh đào Nhật nở rộ,
và những tòa nhà chọc trời ở Hong Kong.
Có vẻ hài lòng, ông ta
quay sang cái vali. "Có sách không?" ông ta gắt. Không, không có sách
gì hết. "Phim ảnh?" Không, không có phim. Tôi bị đưa sang một cái
bàn khác, nơi có một phụ nữ ít cục cằn hơn nhiều, người đang kiểm tra chiếc máy
tính xách tay của tôi.
Tôi để ý thấy quy trình
kiểm tra này được diễn ra với cả những du khách Nga, một doanh nhân người Thái
Lan, một nhóm người cao tuổi Nhật Bản gốc Triều Tiên. Một quy trình trông và
khiến người ta cảm thấy như bị dọa dẫm. Mà rất có thể chủ ý của giới chức cũng
là muốn người ta thấy vậy.
Nhưng điều khiến tôi kinh
ngạc lại không phải là cách thức một đất nước tự tin vào chính mình, mà là
cách hành xử của một chế đố thường xuyên sợ hãi thế giới bên ngoài.
Họ sợ cái gì? Họ nghĩ là
điều gì có thể xảy ra nếu như thông tin từ bên ngoài được truyền vào trong
nước?
Sân bay Bình Nhưỡng khá vắng vẻ
Kèm sát nhưng lặng lẽ
Bên ngoài nhà ga ở thủ đô
Bình Nhưỡng, một nhóm những người có trách nhiệm đi kèm chúng tôi đang đợi
sẵn. Một người đàn ông trung tuổi trong bộ đồ không mấy vừa vặn tiến tới.
Trên ve áo ông ta có cài
chiếc huy hiệu với gương mặt mỉm cười của Kim Nhật Thành, nhà lãnh đạo tối
cao từ 1948 cho tới khi ông qua đời năm 1994, và Kim Chính Nhất, con trai đồng
thời là người kế vị ông, qua đời năm 2011. Đó là một phần trong đồng phục quốc
gia.
"Chào ông
Rupert," người đàn ông nói và cầm lấy chiếc túi của tôi.
Tôi thì vẫn chưa kịp tự
giới thiệu. Nhưng mà họ thì đã nhớ hết những khuôn mặt chúng tôi.
Chúng tôi đi cùng nhau
trên một chiếc xe buýt mini Toyota. Tôi cố bắt chuyện với một trong những
người đi kèm.
Nhưng ông Kim không phải
là người mở miệng.
"Có vẻ như xe cộ
trên phố đông hơn so với lần trước tôi tới," tôi gợi chuyện. Không trả
lời gì. "Độ này Bình Nhưỡng có bị tắc đường gì không?" Ông ta lắc
đầu.
Xe cộ lưu thông nhiều
hơn so với lần trước tôi đến thật. Những chiếc xe SUV của Trung Quốc chạy trên
các đại lộ rộng rãi của Bình Nhưỡng.
Rất nhiều xe Mercedes
Benz cũ tìm lại được cuộc đời mới ở đây. Các khối nhà căn hộ xây kiểu Xô-viết
được sơn màu sáng sủa, một số màu hồng, một số màu xanh hoặc cam. Toàn bộ
khu vực trông như sáng bừng hơn, tươm tất hơn.
Khu nhà nhóm phóng viên BBC được đưa tới ở trong thời gian có
mặt tại Bình Nhưỡng trông giống như các căn nhà phương Tây thời thập niên 1970
Thế nhưng nơi đây vẫn là sự tương phản ghê gớm so với bất kỳ
thành phố Á châu nào khác. Không có những biển hiệu lấp lánh ánh đèn neon treo
trên các tòa nhà. Những bức chân dung khổng lồ vẽ Kim Nhật Thành và Kim Chính
Nhất từ trên các tòa nhà chính phủ nhòm mắt xuống phía dưới.
"Dân Bình Nhưỡng
thích đi đâu vào các tối thứ Sáu?" một trong các đồng nghiệp của tôi
khỏi chuyện một người khác trong nhóm đi kèm chúng tôi. "Tại sao lại hỏi
cụ thể về tối thứ Sáu?" người này hỏi lại. Cô ấy hoàn toàn bối rối trước
câu hỏi.
Chiếc xe buýt đi qua một
cái cổng, chạy vào một khu vực rộng rãi, bên trong có những căn nhà xây kiểu
phương Tây nằm giữa những khoảng vườn tốt tươi. Trông giống như một khu nhà ở
loại sang có cổng chắn ở Mỹ thời thập niên 1970. Chúng tôi được thả ở căn nhà
mang số 24.
Tâm trạng chúng tôi nhanh
chóng thay đổi theo cảnh vật xung quanh. Tôi cùng người quay phim trong nhóm,
Matt, đi ra phía cổng chính.
Nhưng ngay lập tức có
tiếng la hét phía sau lưng, và rồi có người chạy theo đằng sau chúng tôi, vẫy
tay rối rít.
Cuối cùng, một người
trong nhóm những người đi kèm đuổi kịp, thở hổn hến.
"Họ đang đợi các anh
ở chỗ nhà khách," anh ta nói. "Các anh phải đến đó ngay, bữa tối đã
sẵn sàng và các anh là những người cuối cùng đấy, mọi người đang đợi các
anh."
Nguồn: BBC Việt Ngữ



EmoticonEmoticon